
Huế từng là kinh đô triều Nguyễn hơn một thế kỷ, nơi hội tụ nhân tài khắp mọi miền và giao thoa nhiều dòng văn hoá — bối cảnh sản sinh ra nền nghệ thuật diễn xướng đặc sắc, tồn tại song song hai dòng bác học (cung đình, trí thức) và dân gian (đời sống thường nhật).
Nhã nhạc Cung đình: loại hình âm nhạc lễ nghi mang tính vương quyền, dùng trong các đại lễ của triều đình. Đến triều Nguyễn, hệ thống nhạc lễ được định hình thành hai bộ phận: Đại nhạc (kèn, trống, thanh la, mõ — âm lượng lớn, phục vụ nghi lễ trang trọng) và Tiểu nhạc (đàn tỳ bà, đàn nguyệt, đàn nhị, đàn tam, sáo trúc, sênh tiền — thanh nhã, dùng trong yến tiệc). Nhạc mục tiêu biểu có hệ thống "Mười bài ngự" (Phẩm tuyết, Nguyên tiêu, Hồ quảng, Liên hoàn, Bình bán...). Năm 2003, Nhã nhạc Cung đình Huế được UNESCO vinh danh là Kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại — di sản phi vật thể ĐẦU TIÊN của Việt Nam được vinh danh ở cấp độ này. Các nghệ nhân tiêu biểu: cố nghệ nhân Trần Kích, cố nghệ nhân Lữ Hữu Thi, Nghệ nhân Ưu tú Trần Thảo.









